Trang chủ       |     Giới thiệu       |     Liên hệ          
   Tin tức - Sự kiện
   Kinh tế
   Văn hoá - Thông tin
   Việt Nam- Ukraina
   Video
   Một thời để nhớ
   Người Việt ở Ukraina
   Diễn đàn
   Liên hệ
   Giới thiệu
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
   Việt Nam- Ukraina

Hàng năm, cứ mỗi độ Tết đến Xuân về là ḷng người Việt kiều từ khắp bốn phương trời lại hướng về quê cha đất tổ cùng đón tết cổ truyền dân tộc. Vui như trẩy hội nhưng cũng thật đáng tiếc do hoàn cảnh khó khăn khách quan cũng như chủ quan mang lại, không ít người muốn chẳng được. Để rồi, vào những ngày này ḷng đầy trăn trở đau đáu nối nhớ quê hương da diết. Nỗi nhớ khi là những kỷ niệm về một thời bên mẹ cha, khi là những ngày tuổi thơ cắp sách tới trường, lại có khi là yêu thương của mối t́nh đầu đẹp như câu ca dao Em và tôi. Hay chỉ là khoảnh khác bồi hồi đón chờ phút giây thiêng liêng đất nước chuyển ḿnh sang năm mới của người con phiêu dạt nơi xứ người.

Cùng tâm trạng nhớ nhà khôn nguôi, Hạnh – người phụ nữ trẻ gốc Hải Pḥng thành phố cảng rợp trời hoa phượng đỏ tâm sự:
Những năm trước đây, dù buôn bán kinh doanh có bận rộn đến mấy, vợ chồng em vẫn cố gắng thu xếp công việc, đưa con cái về quê ăn tết cho vơi đi bớt nỗi nhớ nhà. Và dẫu cho thời gian không nhiều vẫn tranh thủ đến thăm hỏi cô bác gần xa, hàng xóm làng giềng lân cận cho gần gũi thêm mối quan hệ đồng hương.
Về quê đón Tết c̣n là dịp tự tay thắp nén hương nghĩa t́nh tri ân công đức của tổ tiên, ông bà sinh ra ḍng họ. Quan trọng hơn, giây phút cuối năm của đêm giao thừa, bên mẹ cha, anh em ruột thịt ngồi quanh mâm cỗ có “Bánh chưng xanh, thịt mỡ dưa hành, câu đối đỏ” thấy ấm cúng hẳn t́nh nghĩa gia đ́nh xum họp một nhà. Nước mắt cứ trực tuôn ra, th́ hỏi c̣n hạnh phúc nào hơn đối với những đứa con xa xứ chúng ḿnh?
Tôi gật đầu đồng t́nh rồi bày tỏ thêm:
Có nghĩa là, Tết đến Xuân về đồng hành về quê ăn tết c̣n là khát vọng và trách nhiệm của mỗi người Việt Nam xa quê. Là mong ước hướng về cội nguồn của những người con khi hướng về đất Mẹ.
Thế mà năm ngoái lo lắng khủng hoảng chính trị kinh tế kéo dài, rồi mải mê bán hàng tồn thu hồi vốn. Tết đến vắng nhà mà cứ tiếc hoài. Năm nay muốn về th́ “Lực bất ṭng tâm”. Ân hận lắm anh ạ! – Hanh thổ lộ.
Nghe Hạnh than thân trách phận , con tim tôi chợt đau nhói lỗi buồn tủi lẫn lộn, bởi cũng vắng nhà không về quê ăn Tết như người phụ nữ đất cảng ấy. Nhưng Hạnh mới có một, hai mùa Xuân không về. C̣n tôi đă mấy chục năm trời đằng đẵng trôi qua chưa một lần thắp hương vái tổ vào đêm giao thừa, chỉ v́ những mặc cảm cá nhân không cần thiết, chỉ v́ những suy tư không đồng hành với mọi người. Xót xa quá!
Nhưng rồi “Ở hiền gặp lành” chăng. Những mất mát thiệt tḥi ấy dường như đều được đền bù lại bằng tấm ḷng bao dung, sự chia sẻ chân t́nh của những người đồng hương Việt Nam – là công nhân nhà máy “Anh hùng người thợ mỏ” mà tôi may mắn làm quen vào thập niên 90 của thế kỷ trước.
Nhớ hơn cả là những đêm giao thừa cùng bè bạn đón Tết ta dưới bầu trời Tây ngay trong ốp. Dưới bàn thờ tổ tiên khói hương nghi ngút, mấy đứa chúng tôi mỗi đứa một quê ngồi chung một chiếc chiếu cói Việt, thưởng thức từng món ăn đậm đà hương vị dân tộc để mà thương mà nhớ quê nhà nhiều hơn.
Gắp một miếng bánh chưng dẻo, thơm phức mùi gạo nếp vào bát ḿnh, tôi chợt nhớ nhiều lần ngồi cạnh ba, cạnh nồi bánh chưng thâu đêm suốt sáng. Quá khuya, có lúc tôi chợp mắt thiu thiu ngủ. Ba để nguyên hoặc nhẹ tay ôm tôi vào ḷng cho đứa con trải nhỏ của ḿnh trọn giấc ngủ. Sáng tỉnh dậy, bắt gặp đôi mắt hiền từ của cha, nh́n đôi bàn tay chai sạn “một nắng hai sương” v́ chăm lo cho tôi. Ba không ngại nóng rát vớt ra chiếc bánh chưng nhỏ mà ba đă gói cho riêng cho tôi mà nước mắt trực chảy ra.
Đúng vào giây phút của đêm Giao thừa Việt Nam là 7 giờ chiều tại Kharkov, chúng tôi chuyện tṛ râm ran hẳn. Người quê Thái B́nh, người dân Thanh Hóa, Nam Định, Hà Nam cả Nghệ An nữa. Ai cũng hết ḷng thổ lộ nỗi nhớ miền quê với bao kỷ niệm tuổi thơ không thể quên… C̣n tôi. Tôi nhớ về Hà Nội – “Nơi thảo thơm đồng xanh trái ngọt… ta đă trải qua đẹp như giấc mơ”. Để rồi “Bước chân tôi đă qua bao nẻo đường. Vẫn mong một ngày trở về Hà Nội ơi”.
Bao giờ cuối buổi, chị chủ nhà cũng “cố t́nh” tiếp cho tôi một chiếc nem rán gịn tan, thơm phức vị “bánh đa, bánh đúc”. Ăn rồi, tôi nhớ nhung nhiều cô bạn “khúc ruột miền Trung” duyên dáng, dịu dàng. Lần nào vào ngày mùng một Tết đến nhà chúc Xuân, em cũng đều mời tôi ăn nem tự tay gói. Nhớ lâu cho đến tận bây giờ. Để rồi, măi sau này, mỗi lần thưởng thức món ăn hương vị đậm đà dân tộc ấy, ḷng tôi lại chợt nhớ đến em, một nỗi nhớ dịu nhẹ, nhất là vào những ngày Tết đến Xuân về, nhớ em lại nhiều hơn.
Tết đến Xuân về th́ dù chúng ta có đi bốn phương trời, ḷng vẫn nhớ về quê hương, nhớ về Tổ quốc Việt Nam –  Một thời đạn bom, một thời ḥa b́nh, vẫn nhớ về cội nguồn – nơi ta sinh ra và lớn lên. Nếu không “Thiếu quê hương ta về, ta về đâu!”

Theo: Nguoivietodessa

 
«  Trở về  

    Những tin bài khác:
         •  BÀI HÁT HAY – “TẠM BIỆT EM GÁI XLAVƠ”
         •  Gặp mặt kỷ niệm 45 năm ngày thành lập môn phái Việt Vơ Đạo “Đại Bàng” tại Kiev, Ukraina
         •  Hội những sinh viên dự bị Kiev gặp mặt nhân kỷ niệm Cách mạng tháng 10
         •  Các tổ chức hội đoàn người Việt Nam tại Kharkov họp bàn t́m giải pháp vượt qua khó khăn
         •  Người Việt ở đông Ukraine bám trụ bất chấp chiến sự
         •  Bằng chứng phơi bày hành động vô nhân đạo của tàu TQ
         •  Đức sẽ thay đổi quan điểm về t́nh h́nh Ukraina?
         •  T́nh h́nh Ukraina: “Lạy Trời, đừng xảy ra điều tồi tệ nhất...!”
         •  Lănh đạo Hội người Việt Nam tỉnh Kharkov lưu ư bà con cộng đồng cẩn trọng trong t́nh h́nh phức tạp
         •  Những người đi làm từ thiện

 

HÔI HỮU NGHI VIỆT NAM - UKRAINA

Ông Mai Hà - Viện trưởng Viện chiến lược & chính sách khoa học & công nghệ
Địa chỉ: 38 Ngô Quyền, Hà Nội
Điện thoại: + 84 4 3825 1563 - Fax: + 84 4 3825 2873


 

ictgroup.vn