Hội hữu nghị Việt Nam - Ukraine Trang chủ
Diễn đàn chính Diễn đàn chính > Những người đã học tập ở Ukraina > Chi hội Odessa
  Những chủ đề đang thảo luận Những chủ đề đang thảo luận
  Hướng dẫn Hướng dẫn  Tìm kiếm trong diễn đàn   Lịch   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

TẠP VĂN

 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 404142
Tác giả
Thông báo
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 03 Jun 2014 lúc 7:03pm
@ Tính cách… người.
Có truyện hài như sau.
Hai gã hàng xóm, chơi thân nhau, vô tình cùng vớ được một cái bình cổ. Họ mở ra, từ trong bình xuất hiện một ông thần. Ông thần nói :
- Các ngươi đã cứu ta, ta sẽ cho mỗi người ba điều ước, muốn gì được nấy.
Hai gã thích quá, cùng nhẩm tính trong đầu “ước điều gì đây?”.
Một gã nghĩ :“Nó già đầu hơn, đọc nhiều hiểu rộng và khôn hơn mình. Thôi thì cứ để nó ước gì thì ước, mình chỉ cần xin một điều, nó mà được một thì mình được gấp đôi”. Vậy nên gã nói với ông thần :
- Con vốn ngu si, chẳng biết phải ước điều gì. Con xin nhường hai điều ước
của con cho anh bạn láng giềng này, chỉ giữ lại một điều “Nếu anh ta xin một thì con được hai”.
- Đồng ý, ngươi thật thà và tốt bụng lắm. Nhưng ngươi cũng khôn chứ chẳng ngu si như đã nói đâu. Quay sang gã kia, ông thần hỏi :“Ngươi ước điều gì ?”.
Gã chẳng nghĩ ngợi nhiều, hớn hở ước :“Thần hãy cho con một túi vàng”. Ngay tức khắc, gã ta có ngay một túi vàng to đùng. Nhưng ngay trước mắt gã thứ hai có ngay hai túi vàng, to như nhau.
Gã thứ nhất có chút ố kỵ, nhưng không mấy quan tâm, bèn ước tiếp :“Xin thần hãy cho con một tòa nhà thật đẹp, đẹp nhất vùng này, thay cho căn nhà tồi tàn của con”. Ngay tức khắc, tại trên miếng đất của gã và miếng đất của gã bạn, gần chỗ bọn họ đứng, xuất hiện ba tòa nhà to đẹp như nhau. Hai tòa nhà kia nằm trên miếng đất của gã thứ hai.
Lúc ấy trong lòng gã thứ nhất đã nhen nhúm lòng căm tức :“Tiên sư nó, mình với nó là bạn thân, vậy mà bây giờ lại muốn ngồi không ăn sẵn”. Nhưng gã kiềm chế được, bèn ước tiếp : “Xin thần cho con một chiếc xe du lịch thật xịn, ít người có được. Ngay lặp tức, trong garage của gã xuất hiện một con xe mượt mà, bóng bẩy, mới chưa bóc tem. Nhưng nhìn qua hai căn nhà của gã bạn, mỗi nhà có một chiếc xe y chang như vậy nằm trong garage.  
Lòng ố kỵ của gã dâng lên đến cổ, nhưng gã vẫn dằn để xin lần thứ tư :“Xin thần cho con một cô vợ thật trẻ đẹp, hiền lành, dễ thương, chung thủy”. Trước mặt gã xuất hiện ngay một cô gái đẹp tựa tiên nga. Cô ta đến sửa áo, vuốt tóc cho gã, cử chỉ rất hiền thục. Nhưng đồng thời, bên cạnh gã bạn lại xuất hiện hai cô gái, đẹp chẳng thua gì vợ gã, cử chỉ âu yếm, hiền thục cũng như vợ gã.
Đến lúc này thì gã hết chịu nỗi. Gã vẫn còn một điều ước cuối cùng, do gã bạn nhường lại. Gã nghĩ mãi, làm thế nào mà hại được thằng bạn này mới hả, mình thiệt ít một chút cũng được. Nghĩ vậy, gã nói :“Còn câu ước cuối cùng, xin thần thỏa nguyện cho”. “Ngươi cứ nói, bất cứ điều gì, bởi ta có pháp lực vô biên”. “Vậy thì thần hãy cho con… chột một con mắt. Mắt phải hay trái gì cũng được”.
 
***
Gã Tập nghe xong câu chuyện, bèn nghĩ :“Chuyện Tân Cương, chuyện Tây Tạng, chuyện đối ngoại, đối nội… có tùm lum thì đã sao, ta cùng lắm cũng chỉ chột một mắt như gã trong truyện. Ngày nay, thế giới này thằng nào dám đánh ta mà sợ. Phải quậy cho thằng Việt Nam chẳng bao giờ yên, để nó mù hết hai mắt thì ta mới cam tâm”.
 
Saigon, 06.2014
Quay về đầu
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 29 Jun 2014 lúc 11:19am
@ Lễ.
Theo lễ, nhà có khách thì chủ phải chuẩn bị chu đáo để tiếp. Trong việc chuẩn bị này bao gồm cả vấn đề ăn mặc nghiêm chỉnh.
Nhà kia sắp có khách, bà vợ lo dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, lại nhắc chồng lo thay quần áo cho đàng hoàng. Chẳng hiểu vì lý do gì, ông chồng dửng dưng như không, vẫn cởi trần, quần cụt, hiên ngang ngồi chình ình tại phòng khách. Bà vợ nhắc hai ba lần không được, bực mình bà chống nạnh, hất hàm hỏi ông chồng :
- Ông cũng là người có học, biết lễ nghĩa, vậy mà định mặc quần đùi để tiếp khách à ? 
Ông chồng dấm dẵng trả lời :
- Phải !, tôi muốn mọi người quen đến đây đều biết bà đã chăm sóc tôi như thế nào. Họ chỉ nghe bà tự khoe về mình, chứ mấy ai biết sự thật.
Bà vợ nghe vậy, đã không giận lại còn tươi cười nói :
- Được thôi, vậy thì ông chồng yêu quý của tôi hãy cởi luôn cái quần đùi ra đi, để cho mọi người  thấy ông có đáng để tôi chăm sóc hay không.
Quay về đầu
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 08 Jul 2014 lúc 5:06pm
@ Nguyên nhân.
Bạn tôi đau nặng phải nằm viện. Bạn bè hay tin vào thăm. Vợ gã đang chăm sóc, thấy chồng bệnh nặng, nằm thiêm thiếp thì sụt sùi hỏi:
- Anh thấy trong người thế nào? Mấy bạn anh đến thăm nè.
Thằng bạn mở mắt, thấy bọn tôi thì gật đầu chào, sau đó quay sang thều thào đáp lời cô vợ:
- Mấy hôm nay em bớt nói, thần kinh anh đã ổn định dần, đỡ co giật. Có lẽ vài ngày nữa thì hồi phục.
Saigon, 08.2013
Quay về đầu
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 09 Sep 2014 lúc 1:17pm
@ Thằng Gà và ông già Noel.
Sắp đến Noel. Nhân viên bưu điện Saigon nhận được một lá thư kỳ quặc, gởi cho ông già Noel. Địa chỉ người gởi là..., phần người nhận chỉ vẻn vẹn ghi “Ông già Noel”, không có địa chỉ.
Tất nhiên loại thư như thế này chỉ có thể bỏ vào thùng rác, vì không thể chuyển đi. Cô nhân viên tên Mai vừa là người có trách nhiệm, vừa tò mò, bèn đề nghị mở ra xem, may ra có thể giúp được gì đó cho người gởi.
Trong thư là nét chữ của một đứa bé, vừa xấu, vừa khó đọc. Nội dung rất lộn xộn, đọc mãi mới hiểu được như sau (sau đây là bản viết tay của bé đã sửa lại cho dễ hiểu).
“Kính thưa ông già Noel ! Cháu là thằng Gà, 7 tuổi, con của mẹ Bích và ba Hải. Hôm trước, con có nói với ba, mẹ là sẽ mua bánh đãi bạn trong lớp, nhân dịp Noel. Ba, mẹ bèn cho con 500 ngàn để tự quyết định mua gì tùy ý. Không dè, hôm qua con đến lớp thì chẳng biết tại sao, tờ giấy 500 ngàn bị mất tiêu. Con chẳng dám xin ba, mẹ và cũng chẳng biết xin ai để bù khoản tiền này. Nếu ông già Noel quả có lòng từ tâm với trẻ con, xin ông hãy giúp con có được số tiền này trước ngày chúa giáng sinh để con kịp chuẩn bị tiếp bạn”.
Mọi người xúm lại nghe cô Mai đọc thư, rồi bàn với nhau :
- Thằng Gà này dễ thương quá, mọi người chúng ta góp lại giúp nó một ít.
Sau cuộc quyên góp, tất cả số tiền chỉ được 450 ngàn đồng. Cô Mai bèn cùng một người bạn bỏ vào phong bì, niêm phong lại rồi cùng nhau đem đến nhà thằng Gà theo địa chỉ.
Buổi chiều, sau giờ học, thằng Gà về nhà, mở thùng thư gia đình thì nhìn thấy một bì thư gầy cộm, đề gởi cho nó. Mở ra, nó thấy số tiền thì mừng rơn.
 
Sau Noel. Nhân viên bưu điện Saigon nhận được một lá thư khác, gởi cho ông già Noel. Nhìn nét chữ, ai cũng biết là của thằng Gà, bèn mở ra cùng đọc. Nội dung cũng lộn xộn như lá thư trước, nhưng ai cũng hiểu.
Tác giả sắp xếp lại câu văn cho trơn tru, như sau :“Con vô cùng cám ơn ông già Noel vì đã giúp đỡ kịp thời để con có thể mời được bạn bè. Ba, mẹ cũng không hề biết là con bị mất tiền. Nhưng có lẽ trong số nhân viên bưu điện có người thiếu chân thật nên đã lấy mất 50 ngàn đồng. May là con còn có heo đất, đập ra thì vừa đủ số tiền con cần”.
 
Saigon, 09.2014
Quay về đầu
 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 404142

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống



Trang này được hoàn thành trong 0.188 Giây.