Hội hữu nghị Việt Nam - Ukraine Trang chủ
Diễn đàn chính Diễn đàn chính > Những người đã học tập ở Ukraina > Chi hội Kiev
  Những chủ đề đang thảo luận Những chủ đề đang thảo luận RSS Feed: HẤP HÀO HOA
  Hướng dẫn Hướng dẫn  Tìm kiếm trong diễn đàn   Lịch   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

HẤP HÀO HOA

 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 167168169
Tác giả
Thông báo
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
MinhHuyenGorski Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 31 Mar 2010
Địa chỉ: Châu Âu
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 559
  Trích dẫn MinhHuyenGorski Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 07 Jan 2018 lúc 9:04pm



Liêm ơi,

cám ơn Liêm gửi mình địa chỉ trang Facebook cá nhân. Ôi mình vẫn chưa lập tài khoản trên Facebook và cũng chưa thực hiện được các giao dịch ở đó.

Mình vào diễn đàn Kiev từ năm 2010 được gặp lại toàn là các bạn học cũ tuyệt vời nên muốn ở lại đây đến 2020, cho đến ngày kỷ niệm 10 năm mình tham gia diễn đàn Kiev cùng các bạn, rồi sau đó nếu còn khỏe mạnh thì mình sẽ vào Facebook.
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 2890
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 10 Jan 2018 lúc 7:44pm

Chào Minh Huyền !

Chúc bạn vui với những điều ưa thích ! 
Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 2890
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Jan 2018 lúc 6:53pm

NHỚ BẠN

Khoảng năm 1968, tôi thường ưa thích đến Thư viện Hà Nội trên đường Bà Triệu (Hà Nội) để đọc sách, học bài, hoặc thỉnh thoảng nghe các cuộc nói chuyện về văn thơ, âm nhạc, chính trị…
 
Một hôm, tôi đang ngồi trong góc kín đáo để đọc sách, thì hai chàng thanh niên lạ cũng trạc tuổi tôi đến chào và lịch sự hỏi :”Bạn tên là Liêm phải không ?”. Tôi ngạc nhiên trả lời :”Vâng”. Họ hỏi tiếp :”Có phải bạn đang đọc cuốn “Bông hồng vàng” của Pautovski không ?” . Tôi càng ngạc nhiên, gật đầu :”Vâng”. Thế là hai người liền ngồi xuống đối diện tôi, mừng rỡ nói rằng họ đang rất cần cuốn sách ấy để tìm dẫn chứng cho một bài tập văn nào đó… Nhưng vì nhà ở xa tận Bưởi, nên mỗi lần đến đây thì cuốn sách ấy đã bị mượn mất rồi . Đây là lần thứ ba họ không thể mượn cuốn sách cần đọc, nên cô nhân viên thư viện cho họ biết tên tôi, và chỉ dẫn họ đến gặp tôi .
 
Thế là chúng tôi vui vẻ làm quen . Một người tên là Thạc, còn người kia tên là Lăng . Chúng tôi hết sức ngạc nhiên vì hóa ra tất cả đều đang cùng học tại trường cấp 3 Yên Hòa B, nhưng họ học trên tôi một lớp… Lần đầu tiên gặp nhau là như vậy .
 
*

Khoảng 10 năm sau, tôi thường đến uống rượu trong một nhà hàng nằm trên đường Hai Bà Trưng ở Sài Gòn, nhiều khi chỉ uống rượu một mình . Hằng đêm, thường có một ca sĩ mù ăn mặc lam lũ, vai đeo cây đàn ghi-ta, được cô bé con dẫn dắt đi quanh các bàn nhậu để ca hát mua vui, nhận vài đồng tiền thưởng của khách...

Đối với riêng tôi, giọng ca của anh mù khá truyền cảm . Mỗi khi đã ngà ngà, tôi thường yêu cầu anh hát đi hát lại bài “Hát cho một người nằm xuống” của Trịnh Công Sơn . Tôi  lắng đọng nghe bài hát này trong trạng thái mê say, nửa tỉnh nửa mơ…, và dường như được gặp lại người bạn cũ năm xưa Nguyễn Văn Thạc…

Nguyễn Văn Thạc, cùng biết bao người lính đã nằm xuống trong cuộc chiến tranh vô cùng khốc liệt, đẫm máu của toàn thể dân tộc Việt Nam ! Một cuộc chiến tranh làm tan vỡ không biết bao nhiêu gia đình Việt Nam ở cả 2 miền Nam Bắc, bởi vì vô số gia đình đã có người của 2 phe chống đối lẫn nhau, căm thù lẫn nhau, bắn giết lẫn nhau…

Đau xót trong tim !

*

HÁT CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG

Tác giả: Trịnh Công Sơn.

Anh nằm xuống, sau một lần đã đến đây,
Đã vui chơi trong cuộc đời này,
Đã bay cao trên vòm trời đầy,
Rồi nằm xuống,
không bạn bè, không có ai...
Không có ai, từng ngày
Không có ai, đời đời, ru anh ngủ vùi.
Mùa mưa tới, trong nghĩa trang này, có loài chim... thôi!

Anh nằm xuống, cho hận thù vào lãng quên,
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn,
Đất ôm anh đưa vào cội nguồn.
Rồi từ đó trong trời rộng,
Đã vắng anh,
Như cánh chim bỏ rừng,
Như trái tim bỏ tình.
Nơi đây một lần, nhìn anh đến,
Những xót xa đành nói cùng hư không.

Bạn bè còn đó, anh biết không anh?
Người tình còn đây, anh nhớ không anh?
Vườn cỏ còn xanh, mặt trời còn lên,
Khi bóng anh, như cánh chim... chìm... xuống.
Vùng trời nào đó anh đã bay qua?
Chỉ còn lại đây những sáng bao la,
người tình rồi quên, bạn bè rồi xa
Ôi tháng năm, những dấu chân người cũng bụi mờ!

Anh nằm xuống như một lần vào viễn du,
Đứa con xưa đã tìm về nhà.
Đất hoang vu khép lại hẹn hò.
Người thành phố, trong một ngày
Đã nhắc tên...
Những sớm mai... lửa đạn,
Những máu xương... chập chùng,
Xin cho một người, vừa nằm xuống..
Thấy bóng thiên đường,
Cuối trời... thênh thang.



Đã được chỉnh sửa bởi Liêm - 14 Jan 2018 lúc 7:29pm
Liêm
Quay về đầu
 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 167168169

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống



Trang này được hoàn thành trong 0.277 Giây.