Hội hữu nghị Việt Nam - Ukraine Trang chủ
Diễn đàn chính Diễn đàn chính > Những người đã học tập ở Ukraina > Chi hội Kiev
  Những chủ đề đang thảo luận Những chủ đề đang thảo luận RSS Feed: HẤP HÀO HOA
  Hướng dẫn Hướng dẫn  Tìm kiếm trong diễn đàn   Lịch   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

HẤP HÀO HOA

 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 179180181182>
Tác giả
Thông báo
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 05 May 2019 lúc 6:02pm

ĐÀI LOAN KIÊN CƯỜNG TRƯỚC BẮC KINH (tiếp theo)

Về văn hóa
, Người Trung Quốc và Đài Loan đều là con cháu của Tam Hoàng Ngũ Đế, đều trải qua 5.000 năm văn hóa Thần truyền. Thế nhưng Trung Quốc – đất nước được mệnh danh có bề dày lịch sử trải hàng nghìn năm, dường như lại đang đánh mất những nét tinh hoa trong văn hóa mà cha ông truyền lại. Trái lại, Đài Loan mới chính là cái nôi nuôi dưỡng văn hóa Thần truyền một cách vẹn nguyên nhất.

Truyền thống này có lẽ bắt nguồn từ một câu nói của cố lãnh đạo Tưởng Giới Thạch: “Đất nước bị diệt vong rồi còn có thể phục hưng, văn hóa bị tiêu hủy thì tất cả sẽ bị hủy diệt”.

Trong khi đó, vào những năm 60 thế kỷ trước, Trung Quốc chìm trong khói lửa tang thương của các cuộc vận động chính trị, đặc biệt là “Đại Cách mạng văn hóa”. Nhà cầm quyền ra lệnh hủy diệt nhiều di sản văn hóa, đào xới, phá hủy tận gốc rễ tinh thần văn hóa Thần truyền 5.000 năm.

Về kinh tế,
với GDP bình quân gấp 2,8 lần Trung Quốc, Đài Loan là một trong những nơi sạch sẽ và đáng sống nhất thế giới. Trong khi đó, Trung Quốc – nền kinh tế thứ 2 thế giới, hiện đối mặt với hàng loạt các vấn đề xã hội nghiêm trọng.

Mỹ đang thay đổi chính sách với Đài Loan?

Viện Mỹ tại Đài Loan (AIT) sẽ chuyển sang địa điểm mới vào ngày 6/5 tới, đây được xem là biểu tượng cụ thể nhất cho những chuyển biến trong chính sách của Mỹ với hòn đảo tự trị.

Gần 500 người bao gồm cả nhân viên quân sự sẽ chuyển đến khu phức hợp trị giá 255 triệu USD tọa lạc tại quận Nội Hồ (thành phố Đài Bắc). Trụ sở AIT mới mất 9 năm xây dựng, có văn phòng 5 tầng cùng một số tòa nhà khác. Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách văn hóa – giáo dục Marie Royce gọi đây là biểu tượng cho mối quan hệ “mạnh mẽ, sống động” giữa hai bên trong thế kỷ 21.

AIT được thành lập năm 1979 sau khi Mỹ chấm dứt quan hệ ngoại giao chính thức với Đài Loan và công nhận chính phủ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Dưới sự bảo trợ của Bộ Ngoại giao Mỹ, đơn vị này được giao nhiệm vụ phục vụ cho lợi ích Mỹ tại Đài Loan. Giám đốc AIT đều hưởng đặc quyền ngoại giao.

Trung Quốc luôn xem Đài Loan như phần lãnh thổ không thể tách rời. Vì vậy mà AIT 40 năm nay luôn hoạt động âm thầm nhằm tránh khiêu khích.

Tuy nhiên cơ quan đại diện cho lợi ích Mỹ ngày càng nổi danh kể từ lúc ông Donald Trump làm Tổng thống. Tân Giám đốc AIT Brent Christensen vừa giữ chức từ năm ngoái cứng rắn hơn những người tiền nhiệm.

Ông không ngại lên tiếng ủng hộ Đài Loan và chỉ trích Trung Quốc, tổ chức nhiều hoạt động kỷ niệm 40 năm Đạo luật quan hệ Đài Loan – văn bản giúp xác định mối quan hệ với hòn đảo tự trị – có hiệu lực. Christensen tháng trước còn trở thành Giám đốc AIT đầu tiên họp báo chung cùng cơ quan phòng vệ Đài Loan để thông báo khởi động cơ chế đối thoại mới.

Đáng chú ý hơn, AIT ngày 3/4/2019 đã xác nhận quân nhân Mỹ (gồm sĩ quan lục quân, hải quân, không quân, thủy quân lục chiến) có sự hiện diện tại AIT kể từ năm 2005 và sẽ tiếp tục có mặt. Dù đây là “bí mật” ai cũng biết, nhưng AIT trước nay chẳng hề khẳng định mà chỉ nói rằng có một số ít nhân viên Mỹ phối hợp cùng lực lượng an ninh Đài Loan.

Chủ tịch Ủy ban đối ngoại – quốc phòng cơ quan lập pháp Đài Loan Vương Định Vũ thậm chí tuyên bố Mỹ đang dần “bình thường hóa” quan hệ với Đài Loan, giống như phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo.

Ngoại trưởng Pompeo trước Hạ viện Mỹ hôm 27/3 cho biết chính quyền Trump có cái nhìn toàn diện hơn các chính quyền trước về mối nguy từ Trung Quốc cũng như về nỗ lực giúp Đài Loan giữ lại số đồng minh ngoại giao ít ỏi. Ông cam kết tận dụng Đạo luật Đi lại Đài Loan (TTA) nâng tầm quan hệ.

TTA được thông qua năm ngoái, cho phép quan chức mọi cấp của Mỹ và Đài Loan tiến hành những chuyến thăm lẫn nhau.

Trước đó, nghị sĩ Steve Chabot kêu gọi chính quyền Trump thách thức nguyên tắc “một Trung Quốc”. Hạ viện Mỹ đầu tuần vừa giới thiệu nghị quyết tái khẳng định cam kết của nước này với Đạo luật quan hệ Đài Loan.

Sự ủng hộ của Hoa Kỳ, cộng với thái độ cương quyết của Tổng thống Thái Anh Văn, khiến giới quan sát hy vọng Đài Loan sẽ gìn giữ được sự độc lập và khác biệt của mình trước những đe dọa liên tục Trung Quốc.

Trung Dung

*

THÁI ANH VĂN

Thái Anh Văn
sinh ngày 31 tháng 8 năm 1956huyện Bình Đông, Đài Loan). Bà hiện là Chủ tịch của Đảng Dân Tiến (DPP).

Ngày 16 tháng 1 năm 2016 trong cuộc tổng tuyển cử Đài Loan 2016, với 56,1% số phiếu, bà trở thành ứng cử viên thứ hai của Đảng Dân Tiến thắng cử Tổng thống sau người đầu tiên là ông Trần Thủy Biển , và trở thành nữ Tổng thống đầu tiên của Trung Hoa Đài Bắc sau khi nhậm chức ngày 20 tháng 5 năm 2016.

Tiểu sử

Bà tốt nghiệp Luật khoa tại Đại học quốc lập Đài Loan (tốt nghiệp năm 1978), Đại học Cornell (thạc sĩ, năm 1980), và Trường Kinh tế London (tiến sĩ, năm 1984). Sau khi trở về Đài Loan, bà đã giữ nhiều chức vụ chuyên môn ở nhiều trường đại học cho đến năm 1993, trước khi được bổ nhiệm vào các cơ quan chính quyền .

Bà Thái Anh Văn đã là một trong những người soạn thảo Đặc thù lưỡng quốc luận của tổng thống Lý Đăng Huy. Bà cũng là Phó Chủ tịch Hành chính viện Trung Hoa Dân Quốc (tương đương phó thủ tướng) dưới thời tổng thống Trần Thủy Biển. Bà được cho là không có sức lôi cuốn hay tài ăn nói nhưng thuyết phục mọi người bằng sự chân thành, trí thông minh và lòng kiên trì.

Quan điểm

Về Trung Quốc và Biển Đông

Trong bài phát biểu sau chiến thắng của cuộc tổng tuyển cử 2016, bà Thái Anh Văn cảnh báo Bắc Kinh: “Hệ thống dân chủ, bản sắc dân tộc và không gian quốc tế của chúng tôi phải được tôn trọng, bất kỳ hình thức đàn áp nào cũng sẽ gây tổn hại mối quan hệ giữa hai bờ eo biển”. Ngoài ra, bà Văn cũng kêu gọi tôn trọng tự do hàng hải ở Biển Đông và cùng tìm kiếm một giải pháp hòa bình cho các tranh chấp trên cơ sở luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS).

Đời tư

Ông nội của bà Thái, gốc Khách Gia, đến từ một gia đình nổi tiếng ở Phương Sơn, Bình Đông, trong khi bà của Thái Anh Văn, từ Sư Tử, Bình Đông, là người Paiwan, một trong những thổ dân Đài Loan có tập quán sống mẫu hệ.

Cha của bà Thái, Thái Khiết Sinh sở hữu một doanh nghiệp sửa chữa xe. Mẹ của Thái Anh Văn là Trương Kim Phụng , là người tình cuối cùng trong 4 người tình của bố bà. Bà là con út của 11 đứa con của bố mình, có 3 anh chị em ruột trong số đó ; Bà cũng có một người anh em cùng mẹ khác bố.

Bà chưa từng kết hôn và không có con, hiện đang sinh sống tại một căn hộ chung cư ở Đài Bắc.

Sưu tầm

Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 15 May 2019 lúc 5:58pm

HANG ĐỘNG LONGDU

Các nhà khoa học đã đưa ra 5 điểm sau đây tạo nên tính đặc thù của quần thể hang động Long Du: có niên đại hơn 2.000 năm tuổi, được xây dựng nhân tạo, có quy mô đồ sộ, nằm gần bề mặt đất, bao quanh là các tảng đá với độ cứng từ trung bình đến cao.

Cho đến ngày nay, người ta chưa phát hiện được một tư liệu lịch sử nào đề cập đến quá trình xây dựng công trình hoành tráng này, vốn phải di dời 1 triệu tấn mét khối đất đá. Danh tính của những người thợ xây dựng vẫn còn là một ẩn đố trong lịch sử.

Một trong những di chỉ ngầm dưới lòng đất bí ẩn nhất từng được phát hiện là một quần thể hang động gần Thập Yển Bắc Thôn ở tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Di chỉ này đã được các nông dân tình cờ đào được vào năm 1992.

Động đá Long Du là một quần thể hang động cổ đại ngầm dưới đất. Theo các nhà nghiên cứu, chúng đã được đục đẽo bằng tay trên đá vôi bùn trong thành hệ Quxian của thế Creta Thượng. Phát hiện này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều chuyên gia từ nhiều quốc gia trên thế giới, bao gồm Trung Quốc, Nhật Bản, Ba Lan, Singapore, và Mỹ.

Một trong những bí ẩn thú vị nhất và cũng khó hiểu nhất là tại sao 5 hang động này có thể duy trì một trạng thái nguyên vẹn đến vậy trong một khoảng thời gian hơn 2.000 năm.

Lúc ban đầu, quần thể này được cho là một hang động đơn lẻ. Tuy nhiên, các nghiên cứu bổ sung đã cho thấy hang động này trên thực tế là một mạng lưới 36 căn hầm đáng kinh ngạc ngầm dưới đất. Tất cả các căn hầm này đều được đục đẽo bằng tay.

Ở Trung Quốc, ‘thế giới’ cổ đại rộng lớn và hiếm gặp này đã được nhìn nhận là kỳ quan thứ chín của thế giới.

Nhưng điều gì đã khiến Quần thể hang động Long Du trở nên đặc biệt đến vậy?

Bên cạnh quy mô đồ sộ của di chỉ này, không có một tư liệu cổ đại nào miêu tả “thành phố” ngầm dưới đất hay quá trình xây dựng nó. Thậm chí cho đến ngày nay, các nhà nghiên cứu vẫn hoàn toàn không biết được ai là tác giả của quần thể hang động ấn tượng trong lòng đất này, cũng như mục đích và thời điểm xây dựng nó.

Nhưng bí ẩn lớn hơn là tính chính xác trong kết cấu của quần thể hang động ngầm dưới đất vốn trải dài một diện tích đáng kinh ngạc khoảng 2.000 m2, với điểm chóp cao nhất vượt quá độ cao 30 m (cao hơn tòa nhà 5 tầng thời nay ).

Quần thể hang động này có vài khía cạnh nổi bật:
  • Quần thể hang động này rất lớn khi xét đến nguồn gốc nhân tạo của nó: diện tích trung bình của mặt sàn mỗi hang động vượt quá 1.000 m2, với chiều lên đến hơn 30 m, và tổng diện tích bao phủ vượt quá 30.000 m2.

  • Bề mặt trần, tường và cột đá được hoàn thiện theo cùng một phong cách, khi một loạt dải hoặc hàng đá song song với nhau với bề ngang khoảng 60 cm chứa các dấu vết chạm trổ song song nghiêng một góc khoảng 60° so với đường trục của hàng đá.
  • Chúng đã duy trì được kết cấu vững chắc của mình và dường như không giao cắt với nhau.
·         Trước sự ngạc nhiên của các nhà nghiên cứu, bốn trụ giữa ở hang động số 1 được phân bố đối xứng với nhau. Các góc cạnh chính xác, các tảng đá được chạm khắc tinh xảo và quy mô rộng lớn của quần thể hang động ngầm đã làm bối rối các nhà khoa học, những người dù đã bỏ ra nỗ lực to lớn nhưng vẫn thất bại trong việc tìm kiếm các tư liệu, văn tịch cho thấy tác giả và thời điểm xây dựng những căn hầm ngầm khổng lồ dưới đất này.

·         Cho đến nay, các nhà nghiên cứu chỉ có thể biết rằng Quần thể hang động Long Du rất ngoạn mục và kỳ vĩ, lối kiến trúc tỉ mỉ và tinh xảo cho thấy những hệ thống công trình tinh vi này đã được sử dụng bởi những người thợ xây vô danh. Sự chính xác hiện diện trong các chi tiết nhỏ nhất cho thấy một trình độ tay nghề siêu việt vốn không thể tồn tại từ hàng nghìn năm trước đây, chí ít theo quan điểm của ngành lịch sử chính thống.
·         Tại sao không có bất kỳ tư liệu lịch sử nào đề cập đến quần thể hang động bí ẩn ngầm dưới đất này? Liệu có khả năng nó đã được xây dựng bởi một chủng tộc chưa được biết đến? Liệu có khả năng công trình này có niên đại từ hàng chục nghìn năm về trước?

·         Trước thực tế rằng người Trung Quốc cổ đại là những người bảo tồn văn thư sổ sách cực kỳ cẩn thận, đây quả là một bí ẩn lớn khi không tìm thấy tư liệu nào về quần thể hang động khổng lồ ngầm dưới đất này. Điều duy nhất hiện các nhà nghiên cứu biết được là, công cuộc khai quật đất đá để xây dựng quần thể hang động này đã có một quy mô rất lớn, vì sẽ cần phải di dời và vận chuyển gần 1 triệu mét khối đất đá ra khỏi hang.

·         Ngoài ra, các nhà nghiên cứu tin rằng nếu xét đến tốc độ đào trung bình của một người một ngày; thì ước tính sẽ cần đến 1.000 người làm việc suốt ngày đêm trong liên tiếp sáu năm để hoàn thành toàn bộ công trình này. Nhận xét về Quần thể hang động Long Du, Dương Hồng Huân, một chuyên gia từ Viện Khảo cổ trực thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, giải thích:

·         “Ớ phía dưới đáy mỗi hang động, những thợ xây thời cổ đại sẽ không thể nhìn thấy điều người khác đang làm trong hang động kế bên. Tuy nhiên [cấu trúc] trong mỗi hang động phải song song với nhau, bằng không bức tường sẽ bị đục thủng lỗ. Do đó công cụ đo lường lúc bấy giờ phải cực kỳ tiên tiến. Phải có một số bản thiết kế kích thước, vị trí, và khoảng cách giữa các hang động trước khi tiến hành thi công”.

Sưu tầm


Đã được chỉnh sửa bởi Liêm - 15 May 2019 lúc 6:00pm
Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 25 May 2019 lúc 5:50pm

2019 ĐẶC BIỆT LẦN ĐẦU TIÊN TRONG LỊCH SỬ BÓNG ĐÁ VÌ “TOÀN ANH” CẢ C1 , C2 và SUPER CUP !!!

Tottenham Hotspur lọt vào trận chung kết Champions League đầu tiên của họ. Đây sẽ là lần thứ năm họ xuất hiện trong trận chung kết của một giải đấu UEFA, họ đã chơi trong một trận chung kết Cup Winners' Cup (vô địch vào năm 1963 để trở thành đội bóng Anh đầu tiên giành chức vô địch châu Âu) và ba trận chung kết Cúp UEFA (vô địch vào năm 19721984; và á quân vào năm 1974).[10][11] Trong tám trận đấu, họ có thành tích bốn trận thắng, một trận hòa và ba trận thua ở các giải đấu châu Âu trước các câu lạc bộ Anh.[12] Trong số bốn cặp đấu, Tottenham đã giành được hai chiến thắng: trước Manchester City ở tứ kết mùa này và trước Wolverhampton Wanderers trong trận Chung kết Cúp UEFA 1972, trận chung kết đầu tiên của giải đấu, trở thành đội bóng đầu tiên của Anh giành được hai danh hiệu châu Âu khác nhau.[13]

Liverpool lọt vào trận chung kết thứ chín của họ, một kỷ lục của bóng đá Anh, cũng như là lần thứ hai liên tiếp, họ đã thua Real Madrid vào năm 2018.[14] Họ đã vô địch giải đấu năm lần (1977, 1978, 1981, 19842005) và thua ba lần (1985, 20072018). Đây cũng là trận chung kết thứ 14 của họ ở các giải đấu UEFA, họ đã chơi trong một trận chung kết Cup Winners' Cup (á quân vào năm 1966) và bốn trận chung kết Cúp UEFA/Europa League (vô địch vào năm 1973, 19762001; và á quân vào năm 2016).[15] Trong 20 trận đấu, Liverpool có thành tích bảy trận thắng, tám trận hòa (một trong số đó họ thắng trên chấm phạt đền) và năm trận thua ở các giải đấu châu Âu trước các câu lạc bộ Anh. Gần đây nhất, họ đã giành chiến thắng cả hai lượt trận trước Manchester City ở tứ kết Champions League 2017-18.[12] Trận đấu này là trận chung kết Champions League thứ ba đối với HLV Jürgen Klopp, người đã thua cả hai trận chung kết trước đó, với Borussia Dortmund vào năm 2013 và với Liverpool vào năm 2018.[16]

Trận chung kết này sẽ là lần đối đầu thứ 171 giữa Tottenham Hotspur và Liverpool, với thành tích 79 trận thắng cho Liverpool, 48 trận thắng cho Tottenham và 43 trận hòa. Hai bên đã gặp nhau hai lần ở mùa giải Premier League 2018-19, với Liverpool thắng 2-1 ở cả hai lần gặp nhau. Họ đã từng đối đầu với nhau một lần trước đó trong một cặp đấu ở đấu trường châu Âu, họ gặp nhau ở bán kết Cúp UEFA 1972-73; Liverpool thắng trận lượt đi 1-0 trên sân nhà và Tottenham thắng trận thứ hai 2-1, mặc dù Liverpool đã tiến vào trận chung kết nhờ bàn thắng trên sân khách, trước khi đánh bại Borussia Mönchengladbach trong trận chung kết.[17]

Ở trong nước, hai bên đã gặp nhau một lần trong một trận chung kết cúp, với Liverpool thắng 3-1 sau hiệp phụ trong trận Chung kết Cúp Liên đoàn bóng đá Anh 1982.[18][19]

Trận đấu này là trận chung kết đầu tiên kể từ năm 2013 mà không có sự xuất hiện của một đội bóng Tây Ban Nha, với Real Madrid (2014, 2016, 20172018) và Barcelona (2015) đã vô địch giải đấu trong năm mùa giải trước đó.[14] Đây cũng là trận chung kết đầu tiên vô địch bởi một đội bóng Anh kể từ Chelsea năm 2012, cũng như là trận chung kết toàn Anh lần thứ hai, sau Manchester United và Chelsea năm 2008.[20] Nhìn chung, trận đấu này là trận chung kết thứ bảy có sự góp mặt của hai đội bóng đến từ cùng một hiệp hội, trước đó đã đạt được ba lần bởi các đội bóng Tây Ban Nha (2000, 2014 và 2016), một lần bởi các đội bóng Ý (2003) và Đức (2013), thêm vào đó là các đội bóng Anh vào năm 2008.[21]

Vì Chelsea và Arsenal cũng lọt vào trận chung kết UEFA Europa League 2019, đây là mùa giải đầu tiên hai trận chung kết của các giải đấu lớn châu Âu cấp câu lạc bộ (Champions League và Europa League) có cả 4 đội bóng cùng một quốc gia lọt tới trận đấu cuối cùng và Anh là nước đầu tiên làm được điều này . Luân Đôn cũng là thành phố đầu tiên có ba đội bóng lọt vào hai trận chung kết châu Âu cấp câu lạc bộ.[25] Hơn nữa, đây cũng là mùa bóng đầu tiên mà nhiều trận chung kết châu Âu cấp câu lạc bộ (bao gồm Champions League, Europa League, Super Cup) có các đội bóng chỉ đến từ một quốc gia duy nhất.

02 giờ sáng thứ năm 30/5/2019, tại sân vận động Olympic ở Baku sẽ diễn ra trận chung kết của Europa Leage giữa Chelsea và Arsenal .

02 giờ sáng chủ nhật 2/6/2019, tại sân vận động Wanda MetropolitanoMadrid sẽ diễn ra trận chung kết của Champion Leage giữa Tottenham Hotspur và Liverpool .

02 giờ sáng thứ tư 14/8/2019, tại sân vận động Vodafone ParkIstanbul sẽ diễn ra trận chung kết của Euro Super Cup giữa hai đội Vô địch C1 và C2 (cũng toàn Anh).

*
           
Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 01 Jun 2019 lúc 6:26pm

HÀNH TRÌNH VỀ PHƯƠNG ĐÔNG

Chương 9 : CÕI VÔ HÌNH (tiếp theo)

– Ông du hành sang cõi âm thế nào ?

– Nói như thế không đúng lắm, vì ám chỉ một sự di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Các cõi thật ra ở cùng một nơi chỉ khác nhau ở chiều không gian và thời gian. Sang cõi âm là sự chuyển tâm thức, sử dụng giác quan thể vía để nhận thức chứ không phải đi đến một nơi nào hết. Sở dĩ cõi trần không thấy cõi âm vì nguyên tử cấu tạo nó quá nặng nề, rung động quá chậm không thể đáp ứng với sự rung động nhanh của cõi âm.

Quan niệm về không gian cũng khác vì đây là cõi tư tưởng, nghĩ đến đâu là ta đến đó liền, muốn gặp ai chỉ cần giữ hình ảnh người đó trong tư tưởng ta sẽ gặp người đó ngay. Khi di chuyển ta có cảm giác như lướt trôi, bay bỗng vì không còn đi bằng hai chân như thể xác.

– Những người chết nhận thức về đời sống mới ra sao ?

– Trừ những kẻ cực kỳ hung dữ, ghê gớm, đa số mọi người thức tỉnh trong cảnh giới thứ năm hoặc thứ sáu, vốn có rung động không khác cõi trần là bao. Lúc đầu họ còn bỡ ngỡ, hoang mang nhưng sau sẽ quen đi. Tuỳ theo tình cảm, dục vọng mà họ hành động. Tôi đã gặp vong linh của một thương gia giàu có, ông này cứ quanh quẩn trong ngôi nhà cũ nhiều năm, ông cho tôi biết rằng ông rất cô đơn và đau khổ. Ông không có bạn và cũng chả cần ai. Ông trở về căn nhà để sống với kỷ niệm xưa nhưng ông buồn vì vợ con ông vẫn còn đó nhưng chả ai để ý đến ông. Họ tin rằng ông đã lên thiên đàng, vì họ đã bỏ ra những số tiền, tổ chức các nghi lễ tôn giáo rất lớn, một tu sĩ đã xác nhận thế nào ông cũng được lên thiên đàng. Tôi khuyên ông ta nên cởi bỏ các quyến luyến để siêu thoát nhưng ông ta từ chối. Một vài người thân đã qua đời cũng đến tìm gặp, nhưng ông cũng không nghe họ. Có lẽ ông ta sẽ còn ở đó một thời gian lâu cho đến khi các lưu luyến phai nhạt hết.

Tôi đã gặp những vong linh quanh quẩn bên cạnh cơ sở mà họ gầy dựng nên, họ vô cùng đau khổ và tức giận vì không còn ảnh hưởng được gì, họ rất khổ sở khi người nối nghiệp, con cháu có những quyết định sai lầm, tiêu phá cơ nghiệp.

Tôi đã gặp những người chôn cất của cải, phập phồng lo sợ có kẻ tìm ra, họ vẫn quanh quẩn gần đó và đôi khi tìm cách hiện về doạ nạt những người bén mảng đến gần nơi chốn dấu.

Vong linh ghen tuông còn khổ sở hơn nữa; họ không muốn người họ yêu mến chia sẻ tình yêu với kẻ khác. Đôi khi họ điên lên khi chứng kiến sự âu yếm của người họ yêu mến và người khác. Dĩ nhiên họ không thể làm gì được nên vô cùng khổ sở.

Những nhà lãnh đạo, những vua chúa, những người hống hách quyền uy thì cảm thấy bất lực khi không còn ảnh hưởng gì được nữa, nên họ hết sức đau khổ. Hãy lấy trường hợp một vong linh chết đuối, vì y không tin mình đã chết, nên cứ ở trong tình trạng lúc chết, nghĩa là ngộp nước. Vì đầu óc hôn mê, nên y không nhìn thấy cõi âm, mà vẫn giữ nguyên hình ảnh cõi trần, dĩ nhiên nó chỉ nằm trong tư tưởng của y mà thôi. Nói một cách khác, thời gian như ngừng lại, y cứ thế hôn mê trong nhiều năm.

Tôi đã cố gắng thuyết phục nhưng nói gì y cũng không nghe, tôi bèn yêu cầu y trở về nhà, đầu óc y hôn mê quá rồi, nên cũng không sao trở về được. Nhờ các bạn bè cõi vô hình, tôi tìm được tên tuổi, và địa chỉ thân nhân vong linh. Tôi tiếp xúc với họ và yêu cầu lập một nghi lễ cầu siêu để cảnh tỉnh vong linh. Nhờ sức chú nguyện mãnh lực của buổi cầu siêu, tôi thấy vong linh từ từ tỉnh táo ra, nghe được lời kinh. Y trở về nhà và chứng kiến buổi cầu siêu của con cháu gần 60 năm sau khi y qua đời. Sau đó y chấp nhận việc mình đã chết và siêu thoát…

– Ông cho rằng sự cầu nguyện có lợi ích đến thế sau ?

– Cầu siêu cho vong linh là một điều hết sức quan trọng và ích lợi , vì nó chứa đựng một sức mạnh tư tưởng vô cùng mãnh liệt. Oai lực lời kinh và âm hưởng của nó thật là vô cùng ở cõi âm nếu người ta tụng niệm chú tâm, sử dụng hết cả tinh thần. Tiếc thay, người đời chỉ coi tụng niệm như một hình thức. Họ chỉ biết đọc các câu kinh trên đầu môi, chót lưỡi chứ không biết tập trung tinh thần, nên mất đi phần nào hiệu nghiệm. Sự cầu nguyện có một sức mạnh kinh khủng, có thể dời núi lấp sông, đó là bí quyết khoa “Mật tông Tây Tạng”.

– Như ông nói thì tôn giáo Tây Tạng có hiệu nghiệm nhiều hay sao ?

– Vấn đề cầu nguyện cho người chết không phân biệt tôn giáo và cũng không cần theo một nghi thức, nghi lễ nào nhất định, mà chỉ cần tập trung tư tưởng, hết sức chú tâm cầu nguyện. Theo sự hiểu biết của tôi thì tôn giáo nào cũng có những nghi lễ riêng và nghi lễ nào cũng tốt nếu người thực hành thành tâm.

– Như vậy nghi lễ rửa tội trước khi chết có ích lợi gì không ?

– Một số người tin rằng, hạnh phúc vĩnh cữu của con người tuỳ thuộc tâm trạng y lúc từ trần. Nếu lúc đó y tin rằng mình được cứu rỗi thì như được một vé phi cơ lên thiên đàng, còn không y sẽ xuống địa ngục. Điều này gây nhiều sợ hãi, lo âu vô ích. Nếu một người chết thình lình thì sao? Phải chăng họ sẽ xuống địa ngục ? Nếu một tín đồ hết sức ngoan đạo nhưng chết ngoài trận mạc thì sao ? Họ đâu được hưởng nghi lễ rửa tội ? Sự chuẩn bị hữu hiệu nhất là có một đời sống thanh cao, nếu ta đã có một đời sống cao đẹp, thì tâm trạng khi chết không quan trọng. Trái lại, ta không thể ao ước một tương lai tốt đẹp dù tang lễ được cử hành bằng các nghi lễ to lớn, linh đình nhất.

Dù sao, tư tưởng chót trước khi lìa đời cũng rất hữu ích cho cuộc sống mới bên kia cửa tử . Nó giúp vong linh tỉnh táo, dễ thích hợp với hoàn cảnh mới hơn. Một cái chết thoải mái, ung dung phải hơn một cái chết quằn quại, chết không nhắm mắt được. Theo tôi thì sự hiểu biết về cõi vô hình, sự chuẩn bị cho cái chết là điều hết sức quan trọng, cần được phổ biến rộng rãi, nhưng tiếc là ít ai chú ý đến việc này.

– Vậy theo ông, chúng ta cần có thái độ gì ?

– Đối với người Âu Tây, đời sống bắt đầu khi lọt lòng mẹ, và chấm dứt lúc chết, đó là một quan niệm cần thay đổi. Đời sống cõi trần chỉ là một phần nhỏ của chu kỳ kiếp sống. Chu kỳ này được biểu hiện bằng một vòng tròn mà sự sống và chết là những nhịp cầu chuyển tiếp giữa hai cõi âm, dương, giữa thế giới hữu hình và vô hình. Trên con đường tiến hoá, còn hằng ha sa số các chu kỳ, các kiếp sống cho mỗi cá nhân.

Linh hồn từ cõi thượng giới cũng phải qua cõi trung giới. Phần ở cõi trần chỉ là một phẩn nhỏ của một kiếp sống mà thôi. Trong chu kỳ này, phần quan trọng ở chỗ vòng tròn tiến sâu vào cõi trần và bắt đầu chuyển ngược trở lên, đó là lúc linh hồn hết tha thiết với vật chất, mà có ý hướng về tâm linh.

Các cổ thư đã vạch ra một đời sống ở cõi trần như sau : 25 năm đầu để học hỏi, 25 năm sau để lo cho gia đình, đây là giai đoạn tiến sâu vào trần thế, 25 năm sau nữa phải từ bỏ việc đời để lo cho tâm linh, đó là thời điểm quan trọng để đi ngược lên, hướng về tâm linh, và 25 năm sau chót phải từ bỏ tất cả, chỉ tham thiền, quán tưởng ở nơi rừng sâu, núi thẳm.

Đối với người Á châu thì 50 tuổi là lúc từ bỏ vật chất để hướng về tâm linh, nhưng người Âu châu lại khác, họ ham mê làm việc đến độ mù quáng, cho đến già vẫn tranh đấu hết sức vất vả, cho dục vọng, cho bản ngã, cho sự sống còn, cho sự thụ hưởng . Do đó, đa số mất quân bình và khi chết hay gặp các nghịch cảnh không tốt.

Theo ý tôi, chính vì sự thiếu hiểu biết về cõi âm nên con người gây nhiều tai hại ở cõi trần. Chính vì không nhìn rõ mọi sự một cách tổng quát, nên họ mới gây lầm lỗi, chứ nếu biết tỷ lệ đời sống cõi trần đối với toàn kiếp người, thì không ai dồn sức để chỉ lo cho 1/3 kiếp sống, mà sao lãng các cõi trên.

Nếu con người hiểu rằng quãng đời ở cõi trần rất ngắn ngủi, đối với trọn kiếp người và đời sống các cõi khác còn gần với chân lý, sự thật hơn thì có thể họ đã hành động khác đi chăng ? Có lẽ vì quá tin tưởng vào giác quan phàm tục, nên đa số coi thế giới hư ảo này là thật và cõi khác là không có…

(còn tiếp)

Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 08 Jun 2019 lúc 8:05pm

MỸ VỪA ĐĂNG LUẬT NHÂN QUYỀN NHÂN DỊP KỶ NIỆM TRÒN 30 NĂM VỤ THẢM SÁT THIÊN AN MÔN (4/6/1989 – 4/6/2019),

Nhân dịp kỷ niệm 30 năm vụ Thảm sát Thiên An Môn ngày 4/6/1989, trang Weibo chính thức của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Trung Quốc đã đăng “Luật Chịu trách nhiệm về Nhân quyền Toàn cầu Magnitsky”đúng vào ngày 4/6/2019, như một thông điệp nhắm thẳng vào giới cầm quyền Bắc Kinh.

Luật Magnitsky chủ yếu liên quan đến việc áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với các quan chức nước ngoài vi phạm nhân quyền nghiêm trọng hoặc tham nhũng, như hạn chế thị thực và đóng băng tài sản của họ ở Hoa Kỳ.

Trong vài ngày qua, chính quyền của Tổng thống Mỹ Donald Trump đã liên tục đưa ra lập trường cứng rắn về vụ thảm sát Lục Tứ (được đặt tên theo ngày 4/6), khi đó Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ra lệnh cho quân đội giết hại các sinh viên và trí thức ủng hộ dân chủ tại Quảng trường Thiên An Môn.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Pompeo đã có bài phát biểu ca ngợi phong trào sinh viên 30 năm trước là một “phong trào anh hùng”, và nhấn mạnh rằng cho đến ngày hôm nay, phong trào này vẫn có thể đánh thức lương tâm của những người yêu chuộng tự do trên thế giới.

Đồng thời, vào ngày 4/6/2019, Đại sứ quán, Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Trung Quốc và Tổng lãnh sự quán tại Hồng Kông và Macao đã phát hành các bộ phim về sự kiện Lục Tứ trên Twitter và Facebook.

Hoa Kỳ: Họ sẽ phải trả giá đắt cho những hành động xấu xa của họ

Luật Trách nhiệm Nhân quyền Magnitsky ban đầu là một đạo luật được thông qua vào tháng 12 năm 2012, khi đó đặc biệt nhắm vào các quan chức Nga đã bức hại Sergei Magnitsky đến chết chỉ vì anh đã vạch trần các hành vi tham nhũng của các quan chức Nga.

Tháng 12 năm 2016, Quốc hội Hoa Kỳ đã thông qua “Đạo luật Magnitsky toàn cầu” mở rộng Đạo luật Magnitsky cho tất cả các quan chức nước ngoài. Theo luật, bất kỳ người nào có hành vi sau đây đều có thể bị chính phủ Hoa Kỳ trừng phạt:

1. Đàn áp những người phơi bày hành vi bất hợp pháp của các quan chức chính phủ, hoặc đàn áp những người theo đuổi tự do nhân quyền, như tra tấn hoặc ngược đãi.

2. Những kẻ thực hiện hành vi bức hại.

3. Quan chức chính phủ hoặc trợ lý cao cấp chịu trách nhiệm hoặc tham gia các hành vi tham nhũng lớn, bao gồm mưu đồ lợi ích cá nhân chiếm đoạt tài sản tư nhân hoặc tài sản công, lợi dụng các hợp đồng chính phủ hoặc khai thác tài nguyên thiên nhiên nhằm mưu lợi cá nhân, hối lộ, hoặc chuyển lợi ích có được do tham nhũng đến khu vực quản lý tư pháp nước ngoài.

4. Cung cấp hỗ trợ vật chất hoặc tài chính, hỗ trợ vật chất hoặc kỹ thuật, hoặc cung cấp hàng hóa và dịch vụ cho các hoạt động trên.
Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ Mnuchin cho biết: “Kho bạc sẽ đóng băng tài sản của họ và lên án công khai những tội ác mà họ đã gây ra. Họ sẽ phải trả giá đắt cho những hành động sai trái của mình”.

Năm 2017, Hoa Kỳ đã công bố danh sách các biện pháp trừng phạt đối với những người vi phạm nhân quyền toàn cầu và những người tham nhũng, đây là danh sách trừng phạt đầu tiên sau khi thông qua Đạo luật Magnitsky toàn cầu. Một trong những kẻ ác đàn áp nhân quyền có tên là Cao Nham (Gao Yan), cựu cục trưởng chi cục Triều Dương cục Công an Bắc Kinh.

Theo thông báo do Bộ Tài chính Hoa Kỳ đưa ra, trong thời gian Cao Nham làm cục trưởng, nhà hoạt động nhân quyền Tào Thuận (Cao Shun) đã bị giam giữ tại phân cục Triều Dương cục Công an Bắc Kinh. Tháng 3 năm 2014, Tào Thuận rơi vào tình trạng hôn mê và chết vì suy nội tạng.

Tài sản của ai bị đóng băng đầu tiên?

Trước thềm kỷ niệm 30 năm ngày 4/6, một số nhóm tôn giáo và tín ngưỡng ở Hoa Kỳ được thông báo rằng chính phủ Mỹ dự định sẽ từ chối thị thực cho kẻ đàn áp nhân quyền và đàn áp tôn giáo. Các quan chức Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng nói với các học viên Pháp Luân Công Hoa Kỳ nộp danh sách những kẻ bức hại môn tập này đến Bộ Ngoại giao. (Chi tiết)

Điều này cho phép thế giới tập trung vào Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc, cũng là thủ phạm của cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

Sau khi Giang Trạch Dân nhậm chức, ông đã sử dụng “tham nhũng để cai trị đất nước”, điều này gây ra nạn tham nhũng và hoang dâm của các quan chức chưa từng thấy trong lịch sử Trung Quốc. Trong khi thực hiện chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công, ĐCSTQ đã tạo ra một số lượng lớn những kẻ ác đàn áp nhân quyền như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, La Cán, Tăng Khánh Hồng và Lưu Kinh…

Những kẻ bức hại này đều là tội phạm nhân quyền tham nhũng. Gia tộc Giang Trạch Dân được dân gian gọi là “Trung Quốc đệ nhất tham”. Những người này và gia đình họ đã bí mật chuyển số tiền khổng lồ có được từ tham nhũng sang Hoa Kỳ và các nước phương Tây khác.

Gia tộc Giang Trạch Dân đã kiểm soát một lượng lớn tài sản “trộm cắp của đất nước”, bao gồm các quỹ, cổ phiếu, ngân hàng, ủy thác, cổ phiếu năng lượng, cổ phiếu công nghệ, bất động sản, công ty cổ phần ở nước ngoài, công ty nước ngoài, do cháu nội Giang Trạch Dân là Giang Chí Thành đứng tên sở hữu, khiến những người trong cuộc “choáng váng”.

Truyền thông Hồng Kông đã báo cáo rằng tài sản gia đình Tăng Khánh Hồng phân bố khắp Trung Quốc, Hồng Kông, Ma Cao, Úc, New Zealand, Vương quốc Anh và những nơi khác, với hàng chục tỷ đô la.

Một khi Hoa Kỳ phơi bày tài sản tham nhũng của ĐCSTQ và thông qua các biện pháp trừng phạt, nó sẽ mang lại cú sốc lớn cho xã hội Trung Quốc. Đây là điều đáng sợ nhất của các nhóm lợi ích của ĐCSTQ.

Sưu tầm

 
Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 10 Jun 2019 lúc 7:23pm

HÀNH TRÌNH VỀ PHƯƠNG ĐÔNG

Chương 9 : CÕI VÔ HÌNH (tiếp theo)

– Nhưng nếu ông cho rằng các cõi kia còn gần với sự thật hơn, thì tại sao ta lại kéo lê kiếp sống thừa ở cõi trần làm gì ? Tại sao không rũ nhau đi sang cõi khác có tốt hơn không ?

Hamud mỉm cười :
– Tuy cõi trần hư ảo, nhưng nó có những lợi ích của nó, vì con người chỉ có thể tìm hiểu, và phát triển xuyên qua các rung động thô thiển này thôi. Cõi trần có các bài học mà ta không tìm thấy ở đâu khác. Chính các bậc chân tiên, bồ tát trước khi đắc quả vị đều phải chuyển kiếp xuống trần, làm các công việc vĩ đại như một thử thách cuối cùng. Muốn khai mở quyền năng, con người phải tiếp nhận các bài học ở cõi trần, nhờ học hỏi những bài học này, họ mới trở nên nhạy cảm với các rung động ở cõi trên.

– Ông muốn nói sự nhạy cảm như thế nào ?

– Sự mở mang trí tuệ giống như một máy thu thanh, và các rung động ví như các tầng sóng. Một người không hiểu biết, ví như máy thu thanh không bắt trúng đài, không thay đổi băng tầng. Họ sinh ra sao thì chết cũng vậy, chả học được điều gì, vì như máy không bắt trúng đài chỉ kêu rè rè. Một người hiểu biết là người biết thay đổi con người của mình để bắt trúng những tầng sóng. Dĩ nhiên có nhiều làn sóng, băng tầng khác nhau và con người sẽ bị tràn ngập bởi các làn sóng này cho đến khi họ điều hoà, phân biệt điều hay, lẻ dở, để chọn những băng tầng thích hợp hơn. Khi đó, họ bắt trúng những đài phát thanh, nghe được điệu nhạc họ muốn. Huyền âm của thượng đế lúc nào cũng vang lừng trong vũ trụ cho những ai muốn nghe, biết chuyển tâm thức để nghe, biết thay đổi tâm hồn để bắt được làn sóng thanh cao, tế nhị đó.

Mọi người gật đầu thán phục vị pháp sư Ai cập đã dùng những thí dụ cụ thể để giải thích một điều phức tạp. Giaó sư Mortimer thắc mắc :
– Ngoài việc khai mở giác quan để nghiên cứu cõi âm, ông còn làm gì nữa ?

– Việc nghiên cứu sẽ không có ý nghĩa gì, nếu ta chỉ quan sát như một khách bàng quang, đứng ngoài nhìn ngắm. Con người cần học hỏi những điều gì xảy ra khi họ từ trần, để thay đổi thích hợp với cuộc sống mới, không những cho họ mà còn cho những người thân. Càng hiểu biết bên kia cửa tử, họ càng dễ dàng hướng dẫn các vong linh khác.

– Nói một cách khác, ông hay giúp đỡ những vong linh vừa từ trần ?

– Chính thế, đó là công việc của tôi. Phần lớn người chết thường xúc động và không chấp nhận rằng họ đã chết, họ muốn bám víu lấy cõi trần, và trở nên các loài ma vất vưởng. Công việc của tôi là trấn an họ, giải thích cho họ rằng ở cõi âm nếu muốn siêu thoát cần thay đổi trọn vẹn lối sống. Việc này dĩ nhiên rất khó vì các vong linh không chịu nghe, hơn nữa nhiều người luyến tiếc cõi trần , vì họ có những việc chưa giải quyết xong, tâm hồn họ chưa được an để siêu thoát. Vì thế sự hiện diện của một người còn sống như tôi rất hữu ích, tôi có thể giúp họ hoàn tất các tâm nguyện để họ siêu thoát…

– Công việc này có kết quả gì không ?

– Đây là một việc hết sức khó khăn, nên tôi phải kết thân với một số bạn bè bên cõi âm. Nếu vong linh u mê nhất định không nghe, thì tôi phải nhờ những bạn bè, người thân của họ thuyết phục, giúp đỡ. Thí dụ như một vong linh bị chết trong một trận hoả hoạn tại Luân đôn. Y bị kẹt trong toà nhà ba tầng, không sao thoát được, nên chết ngộp bởi khói. Y không tin mình đã chết, nên thần thức vẫn vùng vẫy, tìm chỗ thoát thân. Tôi khuyên bảo nhưng y quá lo sợ chết cháy, nên không chịu tin lời tôi. Sau tôi phải nhờ mẹ y đã từ trần từ nhiều năm trước đến khuyên bảo thì y mới chấp nhận và siêu thoát.

– Ông muốn nói rằng thân quyến có thể làm việc đó, dù họ chết đã lâu ?

– Dĩ nhiên, sự liên hệ giữa con người với nhau đâu phải tình cờ mà do nhiều duyên nghiệp từ trước. Nếu sợi dây thân ái vẫn còn, thì dù qua đời họ vẫn để ý lưu tâm đến những người họ yêu mến. Dù đã siêu thoát lên cảnh giới riêng, nhưng họ vẫn sẵn sàng trở lại khuyên bảo, giúp đỡ con cháu của họ.

– Như vậy sau khi chết ta có thể gặp lại cha mẹ, ông bà, họ hàng thân thích hay sao ?

– Dĩ nhiên, như tôi vẫn nói con người khi sống ra sao thì chết vẫn vậy, đâu có đổi thay gì. Nếu tình cảm vẫn còn thì họ vẫn tìm đến gặp nhau. Thật ra nếu ta xem sự chết như đi du lịch qua một thế giới mới, quang đãng, sáng sủa hơn thì chúng ta sẽ không có cảm tưởng xa người quá cố. Sự thật là không có điều gì chia cách linh hồn cả, khi ta yêu mến ai bằng những rung động chân thành, ta yêu mến họ qua linh hồn của họ chứ đâu phải chỉ xác thân. Xác tuy hư hoại nhưng hồn họ vẫn ở quanh ta, tuy ta không thấy họ nhưng họ vẫn cảm nhận được tình thương của ta. Họ còn biết các đau buồn, cảm giác của ta, vì họ đọc được tư tưởng. Dĩ nhiên, nếu họ vẫn theo dõi thì khi ta chết đi, họ sẽ đón tiếp để trấn an ta. Đây là một vấn đề cần được lãnh hội cẩn thận, vì khi hiểu biết ta sẽ không còn sợ hãi, ta chấp nhận sự chết như một việc hiển nhiên. Bên kia cửa tử cũng như cõi trần, luật thiên nhiên luôn luôn biểu hiện và hết sức công bằng.

– Làm sao chúng tôi có thể biết chắc rằng khi chết ta sẽ gặp người thân ?

– Như tôi đã trình bày, có bảy cảnh ở cõi trung giới và sự thức tỉnh ở cảnh nào hoàn toàn tuỳ theo tâm thức con người rung động cùng với nhịp rung của cảnh đó. Con người chỉ có thể tiếp xúc với vong linh ở cảnh đó hoặc cảnh thấp hơn mà thôi. Đa số những người qua đời đã lâu, thể vía đã được thanh lọc nên thường sống ở cảnh giới cao hơn, do đó họ có thể tiếp xúc với những người ở cảnh giới thấp hơn nếu họ muốn.

Ngược lại những kẻ thức tỉnh ở cảnh thứ bảy hay thứ sáu chỉ muốn tìm về cõi trần mà thôi, ít khi ý thức cảnh giới khác. Có nhiều vong linh sau khi đã lên đến cảnh giới cao lại tìm về những cảnh thấp hơn, không phải họ ham mê gì cõi này, nhưng vì lòng thương người, họ muốn giúp đỡ những người cùng cảnh ngộ, những kẻ lạc lõng, bơ vơ không ý thức…

(còn tiếp)

Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 15 Jun 2019 lúc 2:26pm

MICHELANGELO

Phần 1 : CON ĐƯỜNG HỌC NGHỀ

Một nhà nghệ thuật gia cự phách khác cùng thời với Da Vinci trong văn nghệ Phục hưng là Michelangelo. Họ cùng sinh ra và lớn lên ở Florence, và cũng là đối thủ cạnh tranh. Michelangelo sinh muộn hơn Da Vinci 23 năm, nhưng lại sống lâu hơn Da Vinci 45 năm. Đây là một trong những bậc thầy nghệ thuật sống lâu nhất và có ảnh hưởng nhất trong thời Phục hưng.

Cuộc đời của Michelangelo đã trải qua từ đầu đến cuối giai đoạn văn hóa Phục hưng. Ông chứng kiến sự trỗi dậy và sụp đổ của Rome, dẫn dắt sự biến đổi của nghệ thuật, ảnh hưởng trực tiếp đến học thuyết và phong cách Baroque sau này…

Thời thơ ấu

Vào ngày 6 tháng 3 năm 1475, Michelangelo được sinh ra ở Caprese, gần Arezzo, miền trung nước Ý. Cha của ông, Lodovico di Leonardo Buonarroti Simoni, là thị trưởng thị trấn lân cận Chiusi. Theo nhà viết tiểu sử Vasari, khi Michelangelo được sinh ra, cha ông “tin rằng đã nhìn thấy những phẩm chất vượt trội ở đứa trẻ, cho nên mới đặt tên là Michelangelo“.

Vasari cũng nhấn mạnh vận mệnh phi thường của Michelangelo từ quan điểm chiêm tinh học: “Sao Thủy và sao Kim hạ xuống vị trí của sao Mộc, cho thấy trái tim và bàn tay của ông được định sẵn để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời“.

Sau khi nhiệm kỳ của cha ông kết thúc, gia đình Michelangelo đã nhanh chóng chuyển về Florence. Cậu bé Michelangelo được gửi đến Settignano, một ngôi làng gần Florence. Ngôi làng này nổi tiếng với công nghề tạc đá. Michelangelo được ở cùng những người thợ đá. Đây là tiền đề cho sự ra đời của một nhà điêu khắc tài năng.

Sự nghiệp nghệ thuật của Michelangelo ban đầu là trái với ý muốn của cha mình. Khi ông lên sáu tuổi, mẹ ông đã qua đời. Cha ông đã gửi ông đến trường dạy ngữ pháp ở Franceso da Urbino để học tập chữ viết và một số văn bản tiếng Latin, Hy Lạp. Trong quá trình học tập tại đây, ông bắt đầu cảm thấy yêu thích hội họa, nên thường xuyên bị người cha nghiêm khắc trừng phạt. Cuối cùng, cha ông cũng hiểu được tài năng và ý chí sắt đá kiên trì của con trai trong hội họa, nên đã gửi Michelangelo, khi đó mười bốn tuổi, đến nhà người họa sĩ nổi tiếng Domenico Ghirlandaio bên ngoài thành phố Florence để học tập.

Con đường học nghề

Trong thời gian học việc, Michelangelo thường sao chép các tác phẩm của các họa sĩ đi trước, ví dụ như Giotto và Masaccio đã từng là đối tượng học tập của chàng trai Michelangelo non trẻ.

Có một bản sao của bức “The Temptation of St. Anthony” – của Martin Schongauer, được coi là tác phẩm sao chép sớm nhất của Michelangelo. Vasari ghi lại rằng Michelangelo đã cố gắng tìm ra hình ảnh của con quái vật bằng cách đi đến chợ để mua một số loại cá lạ về tham khảo. Tại thời điểm này, tác phẩm của ông đã bộc lộ những phẩm chất thanh lịch và tinh vi, giống như được vẽ từ đôi bàn tay của một họa sĩ già dặn.

Màn trình diễn của Michelangelo trẻ tuổi trong xưởng vẽ nhanh chóng thu hút sự chú ý từ mọi người. Một năm sau, Ghirlandaio đã giới thiệu Michelangelo 14 tuổi cho Lorenzo de’ Medici – người đang tìm kiếm và đào tạo những tài năng nghệ thuật.

Gia đình Medici khi đó là gia tộc thống trị và quyền lực nhất của Florence, không chỉ mang đến sự ổn định và thịnh vượng cho Florence mà họ còn thúc đẩy sự phát triển nghệ thuật của thành phố này lên hàng đầu.

Bản thân Lorenzo Medici có cả địa vị của một nhà văn và một nhà thơ. Ông thúc đẩy mạnh mẽ việc phát triển văn học và nghệ thuật. Các học giả Marsilio Ficino, Cristoforo Landino, Pico della Mirandola, v.v. cùng các nghệ sĩ nổi bật nhất thời bấy giờ cũng phục vụ ông. Một số nghệ sĩ hoạt động như đại sứ văn hóa của Lorenzo đến các cung điện khác của Ý.

Lorenzo đã thành lập một trường điêu khắc trong Vườn Tu viện St. Mark nổi tiếng, thuê nhà điêu khắc già Jacannidi Bertoldo tới để đào tạo một nhóm tài năng kế thừa nghệ thuật. Do đó, khi ông hỏi Ghirlandaio về tài năng trẻ, Michelangelo đã được giới thiệu, để gặp được người ở tầng lớp cao quý và thay đổi cuộc đời.

Trường dạy điêu khắc của Vườn St. Mark trưng bày nhiều bản khắc cổ trong bộ sưu tập của Lorenzo, dùng làm điển phạm cho người đến học tập. Ngay khi cậu bé Michelangelo đến ngôi trường này, cậu như cá gặp nước. Lorenzo bị ấn tượng với những màn trình diễn phi thường của Michelangelo , nên quyết tâm dốc toàn lực đào tạo cậu bé. Vì vậy, Michelangelo được mời đến sống tại nhà của Lorenzo và được giáo dục như một thành viên trong gia đình .

Trong thời kỳ này, Michelangelo được làm quen với giới tinh hoa trí tuệ thời Phục hưng, đặc biệt là học giả bình luận Platonist Fisino và Dandin, Randino, những người đã truyền cảm hứng cho Michelangelo. Cũng trong khoảng thời gian đó, việc nghe giảng đạo tại Tu viện San Marco, Savonarola, cũng ảnh hưởng sâu sắc đến Michelangelo, đến đức tin, lòng sùng đạo và quan niệm đạo đức của ông với tôn giáo...

Hầu như không có ghi chép nào về quá trình học điêu khắc của Michelangelo. Tuy nhiên, trong thời kỳ này, Michelangelo trẻ tuổi đã hoàn thành một số tác phẩm điêu khắc: ví dụ bức phù điêu “The Virgin by the Stairs“, bản khắc gỗ cho Nhà thờ Chúa Thánh Thần, “Chúa Giêsu trên thập giá” và bức phù điêu “Trận chiến Chaiuo“. Mặc dù các tác phẩm này còn chưa hoàn hảo, nhưng có thể nhìn thấy lấp ló sự vinh quang của một bậc thầy tương lai. Các chủ đề như Thánh Mẫu tử, chiến tranh, v.v. sẽ xuất hiện trở lại sáng chói trong sự nghiệp sáng tạo của ông trong tương lai.

(còn tiếp)

Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 16 Jun 2019 lúc 6:20pm

MICHELANGELO

Phần 2 : NHÀ ĐIÊU KHẮC VĨ ĐẠI

Michelangelo (1475 – 1564) là một họa sĩ, nhà điêu khắc nổi tiếng thời kỳ Phục hưng. Các tác phẩm điêu khắc của ông là đỉnh cao về sự trau chuốt tỉ mỉ và thần thái vô cùng chân thực, sống động. Thậm chí với tác phẩm “David”, ông khiến Leonardo Da Vinci đố kỵ và quyết tâm tạo ra được một tác phẩm hội họa có tiếng vang lớn: “Mona Lisa”.

Sự nghiệp nghệ thuật thời kỳ đầu

Sau cái chết của Lorenzo năm 1492, Michelangelo trở về nhà của cha ông. Trong thời gian này, với sự hỗ trợ của tu viện trưởng Santo Spirito của nhà thờ Florence, ông có thể sử dụng những thi thể trong bệnh viện của tu viện để nghiên cứu giải phẫu. khám phá bí ẩn về cấu trúc cơ thể con người. Kết quả, Michelangelo đã tạc được một bức tượng Chúa Giê-su bằng gỗ để tặng cho nhà thờ.

Tuy nhiên, cái bóng quyền lực của Savonarola đã thay thế Medici, dần bao trùm Florence. Ông ta chỉ trích Giáo hoàng Alexander VI và cảnh cáo nghiêm khắc gia đình Medici rằng sự phù phiếm xa xỉ sẽ mang đến thảm họa cho Florence. Ông ta khuyến khích người dân Florence từ bỏ tất cả sự giàu có và hưởng thụ của con người để có được sự cứu chuộc. Lời tiên tri của Savonarola rất thuyết phục vào thời điểm đó, khi Florence đang đối mặt với mối đe dọa của quân đội Pháp.

Trong tâm Michelangelo có mâu thuẫn lớn. Ông bị thuyết phục bởi lời rao giảng của Savonarola, nhưng rất đau lòng khi ông ta nghiêm khắc buộc tội vẻ đẹp nhân thể trong nghệ thuật Hy Lạp và La Mã.

Tháng 10 năm 1494, ngay trước cuộc xâm lăng của vua Charles VIII, Michelangelo, người vốn rất nhạy cảm và cảnh giác, đã lo mình bị liên lụy nên đã rời khỏi Florence đến Venice và Bologna. Ông đã hoàn thành phần cuối cùng của bức tượng cho điện thờ thánh Dominic (Santo Domingo) và bức tượng “Thánh John người rửa tội“, được coi là hình ảnh của bản thân ông. Hình ảnh vị thanh niên có vẻ nổi loạn này cho thấy sức mạnh, nhưng lại thiếu đi sự bình tĩnh.

Một năm sau, Michelangelo mới trở lại Florence, nơi Savonarola đang nắm quyền. Nhưng ông không nhận được bất cứ công việc nào hay sự ủy thác nào từ Savonarola. Vì thế nhà điêu khắc trẻ phải tìm kiếm công việc từ gia đình Medici. Để có tiền, Michelangelo thậm chí còn làm một bức tượng thần cupid đang ngủ, làm giả thành một món đồ cổ để đem bán. Người trung gian sau đó đã bán cho Raffaele Riario. Sau khi món hàng đến tay Raffaele Riario, ông ta nhận ra ngay đây là đồ giả, nhưng lại bị thu hút bởi giá trị điêu khắc của bức tượng này nên đã mời Michelangelo tới Rome làm việc.

Chuyến đi đầu tiên đến Rome

Tại Rome, Michelangelo đã làm cho Raffaele Riario một bức tượng vị thần rượu La Mã Bacchus. Bức tượng thể hiện một chàng trai trẻ say xỉn, đứng nghiêng nghẹo, thân thể tròn trịa, nhưng biểu cảm đờ đẫn chán chường. Dưới chân anh ta còn có một tiểu thiên thần đang cầm những chùm nho, toét miệng cười. Có lẽ Michelangelo muốn qua đó chỉ trích biểu hiện thô tục của sự phóng túng. Nhưng kỹ thuật biểu hiện quá lộ liễu này đã làm cho Raffaele Riario từ chối chấp nhận nó. Bức tượng này về sau được đem đến cho người chủ ngân hàng Jacopo Galli và đặt trong khu vườn nhà ông.

Tuy nhiên, chuyến đi đến Rome rất có ích cho Michelangelo: Đầu tiên là để tránh xa “Cơn bão Savonarola”. Savonarola đã làm gia tăng căng thẳng chính trị và xã hội ở Florence, cộng với việc kiểm soát nghiêm ngặt về nghệ thuật, thậm chí còn đốt đi một số lượng lớn các tác phẩm nghệ thuật được quy cho là không đáp ứng yêu cầu. Điều đó đã cản trở nghiêm trọng sự phát triển của nghệ thuật.

Thứ hai, ở Rome có một số lượng lớn các di tích, tạo cơ hội cho Michelangelo quan sát và học hỏi. Giới thượng lưu giàu có và trí tuệ ở đó cũng cung cấp cho ông khả năng có được kiến thức mới và gặp gỡ các nhà quý tộc trong tương lai.

(còn tiếp)

Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 18 Jun 2019 lúc 6:20pm

MICHELANGELO

Phần 3 : TÁC PHẨM NỔI TIẾNG ĐẦU TIÊN “PIETA” (ĐỨC MẸ SẦU BI)

Tháng 11 năm 1497, viên đại sứ Pháp tại Tòa thánh Vatican – Jean Bilhères de Lagafas – đã ủy nhiệm cho Michelangelo thực hiện tác phẩm điêu khắc “Đức Mẹ sầu bi”. Công việc này được Michelangelo thực hiện tại nghĩa trang của Nhà nguyện Santa Petronilla và được hoàn thành hai năm sau đó, khi Michelangelo chỉ mới 24 tuổi.

Bức tượng thể hiện Đức mẹ đang ngồi ôm Chúa Giêsu trên tay, như kim tự tháp vững chắc và nghiêm trang. Tạo hình của các nhân vật có khí thế cùng nội tâm mạnh mẽ. Kết cấu của cơ bắp và các nếp gấp của y phục, kết hợp với sự thay đổi của từng chi tiết trên cơ thể đều phản ánh sức mạnh truyền cảm rất lớn của nghệ thuật.

Vasari mô tả Chúa Giê-su của Michelangelo như sau: “Tôi không thể tưởng tượng được có một cảnh tượng cái chết chân thực hơn thế này. Tư thế đầu mềm mại rất hài hòa với các cơ cánh tay, cơ thể và chân, các chi tiết tinh tế của cổ tay, cho đến các mạch máu làm cho mọi người phải ngạc nhiên trước một phàm nhân có thể tạo ra một tác phẩm thiêng liêng và đáng kính như vậy trong một thời gian rất ngắn…Thật là một phép màu, thể hiện vẻ đẹp tự nhiên của máu thịt trên một tảng đá“.

Một vị ký giả khác mô tả về Đức mẹ Mary của Michelangelo: “Đức mẹ ngồi trên tảng đá dựng lên cây thánh giá và giữ người con trai nằm trên đùi, thể hiện một vẻ đẹp tuyệt vời và hiếm có, khiến người xem hoàn toàn xúc động“.

Điểm nổi bật của tác phẩm này là cho thấy sự khéo léo vô song của nghệ sĩ cùng kiến ​​thức giải phẫu thân thể người chính xác và dứt khoát. Thứ hai, vẻ đẹp cao quý và tình cảm của các nhân vật thể hiện ý nghĩa sâu sắc, vượt thời gian. Đặc biệt là hình tượng Đức mẹ, với khuôn mặt đẹp lý tưởng và sự hướng nội của cảm xúc; trên thực tế giống như thẩm mỹ của nghệ thuật Hy Lạp cổ điển.

Một số người thắc mắc rằng khuôn mặt của Đức mẹ có vẻ còn quá trẻ. Câu trả lời là: Một người phụ nữ gìn giữ trinh tiết có thể giữ được tuổi trẻ của mình ! Đức Chúa Trời dùng điều này để chứng minh đức hạnh của nàng. Ngoài ra, Michelangelo còn thể hiện sự điềm tĩnh và chiêm nghiệm như các vị thần Hy Lạp thời cổ đại. Cảm xúc duy nhất bộc lộ ra là hình ảnh cánh tay trái yếu đuối, như không thể thể chịu đựng nổi nỗi đau buồn tột cùng...

Tác phẩm sau khi ra đời ngay lập tức được công chúng đánh giá cao. Nhưng lúc đó có chuyện xuyên tạc rằng bức tượng là tác phẩm của nhà điêu khắc Christopher của Milan. Michelangelo sau đó đã phải khắc tên mình trên dây đeo vai trước ngực Đức mẹ.

Từ đó trở đi, cái tên “Michelangelo” không còn là của một người vô danh nữa. Tác phẩm mang chữ ký duy nhất của Michelangelo này thậm chí đã tạo cho ông danh tiếng là một nhà điêu khắc vĩ đại của nhân loại !

*

Không hề ngẫu nhiên khi đến ngày nay, Michelangelo vẫn là tượng đài vĩ đại số một không có ai thay thế. Ai cũng phải thừa nhận, ông là nhân vật vĩ đại nhất thời Phục Hưng. “Một người khổng lồ”! Dưới đây là những tác phẩm mang tầm vóc vĩ đại của ông…

Pieta
 (1498-1499) của Michelangelo (1475 – 1564), là kiệt tác điêu khắc bằng đá cẩm thạch trắng nguyên khối với kích thước 1,74 m x 1,95 m, mô tả một cảnh tượng trong Kinh Thánh khi Đức Mẹ Maria đỡ xác chúa Jesus từ trên thập tự giá xuống.

Hình ảnh Đức Mẹ Maria trong Pieta của Michelangelo khá trẻ-như chỉ mới đôi mươi-ôm thi thể Chúa Jesus trong lòng với tư thế ngồi vững chãi, và gương mặt, toát lên vẻ đẹp thanh thản thánh thiện…

Có rất nhiều tác phẩm Pietà, nhưng tác phẩm Pietà của Michenlangelo là tác phẩm duy nhất đã thể hiện biểu diện của Thần thay vì biểu diện của một con người. 

Hình ảnh Chúa Jesus, cũng không được thể hiện với các dấu vết của sự khổ nạn. Khuôn mặt Ngài thanh thản, thánh thiện và yên bình như đang say ngủ…

Nhiều người cho rằng tác phẩm đã không thể hiện đúng chủ đề và không đúng với thực tế !…Đức Mẹ phải đau khổ thống thiết, giống như tâm trạng của một người mẹ bình thường ?

Khuôn mặt Đức Mẹ trong sáng và tươi trẻ, không lộ vẻ bi thương sầu thảm. Chiếc váy của Đức Mẹ Đồng Trinh với những nếp gấp tinh tế như chiếc váy áo lụa mềm mại thực sự.

Với chính tín và sự tôn kính Thần, người xem có thể cảm nhận rằng:
Thiên Chúa không đến và chịu khổ nạn cho sự đau khổ, tuyệt vọng. Mà Ngài đến và chịu khổ nạn vì sự cứu rỗi chúng sinh và mang hy vọng cho họ.

Sự đến và chịu khổ nạn của Người có ý nghĩa siêu nhiên, và Ngài đón nhận cái chết theo cách của Thần, như chỉ bỏ đi một chiếc áo, chứ không phải theo cách đau khổ tuyệt vọng của con người.

Tất cả đã vượt qua những cảm xúc thường tục và tất cả vì sự cứu rỗi chúng sinh, nên Ngài có thể hoàn toàn thanh thản như vậy. 

Chúa Jesus đã tới và chuộc tội cho con người. Chỉ có nghệ thuật với cái đẹp tuyệt đối và bằng suy nghĩ của Thần mới có thể thể hiện được công cuộc cứu chuộc thiêng liêng này của Người…

Trong sự chiêm nghiệm, Đức Mẹ Maria vẫn luôn là một trinh nữ với vẻ đẹp trong trắng, tinh khôi. Và người đã có được sự thanh tịnh thuần khiết vì Thần nhìn xa hơn nhiều những gì con người nhìn thấy… Sự tĩnh lặng bình thản của Người thể hiện sự chấp nhận với một đức tin mạnh mẽ vào Đấng Cứu Chuộc và công cuộc cứu rỗi con người của Ngài…

Như việc Chúa Jesus cuối cùng đã phục sinh. Cái chết với con người dường như là điều gì quá to tát. Nhưng với Thần, chỉ là từ bỏ nhục thân, lấy tấm thân đau đớn của chính Người mà cứu chuộc lại tội lỗi cho loài người.

Ngay như tên tác phẩm, Pieta, có nghĩa là đáng tiếc, cũng hàm chứa một ý nghĩa: Đáng tiếc cho con người đã phạm tội với Thần, rồi họ sẽ phải chịu tội thống khổ ngàn năm cho tội lỗi gây ra.

Cho đến hiện tại, Pietà vẫn được đặt tại một vị trí trang trọng ở Vương cung thánh đường Thánh Peter (St. Peter’s Basilica) tại Vatican, Ý. Dù kích thước của kiệt tác này tương đối nhỏ so với toàn bộ không gian của thánh đường, nhưng vẻ đẹp, cảm xúc và thần thái của bức điêu khắc khiến người xem không khỏi đắm mình vào nó.

Xuyên suốt bên trong Pietà là một cảm giác rất nhân văn, cao thượng, vô cùng tự nhiên và gần gũi. Nhưng trên hết, Pietà toát lên một vẻ đẹp thần thánh mà chúng ta sẽ không thể tìm thấy trong bất cứ tác phẩm nào khác cùng chủ đề.

Pietà là cái tên phổ biến của chủ đề Đức mẹ Mary ôm Chúa Jesus tại Ý. Không ai biết nó xuất hiện đầu tiên từ khi nào, nhưng nó hoàn toàn khác với khái niệm đau thương của Chúa (lamentation of Christ) mà các tác phẩm khác mô tả. Rất có thể từ Pietà chỉ xuất hiện phổ biến ở Ý sau khi tác phẩm của Michelangelo được đưa ra công chúng.

Trong tiếng anh, Pietà có nghĩa là “pity” (lòng trắc ẩn) hay “compassion” (lòng thương),

(Còn tiếp)

Liêm
Quay về đầu
Liêm Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 10 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 3077
  Trích dẫn Liêm Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 20 Jun 2019 lúc 6:06pm

MICHELANGELO

Phần 4 : SÁNG TẠO TƯỢNG “DAVID”

Khi tác phẩm “Pietà” (tượng Đức Mẹ sầu bi) tại Rome được hoan nghênh rộng rãi, Michelangelo đã bắt đầu bộc lộ tài năng. Một số lượng lớn các hợp đồng làm việc với ông đã được triển khai, trong đó quan trọng nhất là dự án nghệ thuật công cộng do chính phủ Cộng hòa mới ủy nhiệm – bức tượng “David”, đại biểu cho linh hồn của Florence.

Biến hóa thần kỳ của tượng “David”

Năm 1501, Michelangelo 26 tuổi trở về Florence, khi đó đã trở thành một chính phủ cộng hòa. Vào thời điểm này, Savonarola đã bị kết án thiêu sống. Piero Soderini mới nổi đã kế nhiệm thành công việc điều hành chính phủ vào năm 1502, mở ra một thời kì mới cho Florence.

Đây là một khối đá cẩm thạch đã từng bị điêu khắc hỏng, bị bỏ rơi trong khu đất trống của nhà thờ một thời gian dài trước khi được giao cho Michelangelo . Năm 1501, nhà điều hành Bảo tàng Kỹ thuật Florence – Operai đã quyết định tìm một bậc thầy tới xử lý khối đá này thành một tác phẩm nghệ thuật.

Họ đã đem khối đá cẩm thạch đặt lên một chiếc nệm cao, để các bậc thầy giàu kinh nghiệm tới xem và trình bày ý tưởng. Da Vinci và Andrea, hay một số nghệ sĩ như Andrea Sansovino, cũng bày tỏ sự quan tâm…

Michelangelo nghe tin, kín đáo tới thuyết phục Operai. Cho đến ngày 16 tháng 8 năm 1501 Michelangelo đã chính thức được ký hợp đồng, bắt đầu dấn thân vào nhiệm vụ khó khăn này. Vào ngày 13 tháng 9 cùng năm, bức tượng “David” của Michelangelo bắt đầu chính thức được khởi công.

Sự sáng tạo không biết mệt mỏi

Đầu tiên Michelangelo đã khắc phần tay của David, sau đó dựng một tấm bình phong dày che chắn bốn phía quanh bức tượng. Vì từ trước tới giờ, trước khi Michelangelo hoàn thành xong tác phẩm, ông không cho phép người khác nhìn lén. Michelangelo vùi đầu vào công việc không kể ngày đêm, dồn hết tâm sức vào việc sáng tạo, ăn uống cực kỳ đơn giản.

Khi mệt mỏi, ông thường ngủ luôn bên cạnh bức tượng. Không dễ thấy Michelangelo rời khỏi công trường. Tiến độ của dự án chậm hơn dự kiến. Một mặt, vì độ khó của công việc (Michelangelo phải làm việc trên khối đá vỡ do người khác đã chạm khắc; điều đó khó khăn hơn so với việc sử dụng một tảng đá mới);

Mặt khác, bởi từ trước đến giờ ông đều hoàn thành công việc một cách độc lập, không cần có người trợ giúp. Hơn hai năm sau, vị anh hùng David Đại đế trong Kinh thánh dưới tay của Michelangelo đã chính thức ra đời.

Giá trị nghệ thuật và tượng trưng của “David”

Câu chuyện về trí khôn của David đánh bại người khổng lồ Goliath là một chủ đề rất phổ biến trong thời Phục hưng. Ngoài tranh vẽ và phù điêu, Các nghệ thuật gia tiền bối như DonatelloVerozio đã từng tạo ra những bức tượng David bằng đồng. Tuy nhiên họ đều định hình rằng David là một thiếu niên có khuôn mặt tươi cười, với chiếc đầu khổng lồ của Goliath lăn lóc dưới chân cậu.

Tượng David của Michelangelo lại hoàn toàn khác biệt; ông đã định hình David là một thanh niên trưởng thành và trần trụi, trẻ trung, khỏe khoắn, thể hiện nét mặt căng thẳng như đang sẵn sàng ứng chiến.

Michelangelo vận dụng tối đa tư thế contraposto của mỹ học Hy Lạp, đặt trọng tâm của David ở chân phải, cột sống cũng nghiêng về phía bên phải, khiến toàn bộ trọng lượng cơ thể tập trung lại một bên; nửa bên trái của cơ thể được thư giãn một cách tự nhiên. Các đường nét trên cơ thể anh ta từ đó mà lộ ra, theo một hình chữ S rất ưu mỹ.

Tuy cơ thể của David có vẻ thanh lịch và thoải mái, nhưng đôi mắt anh ta lại sắc sảo và chăm chú, phản ánh sự căng thẳng bên trong, như thể anh ta đang tập trung sức mạnh để tấn công bùng nổ lần kế tiếp… Đôi đồng tử mắt của David được Michelangelo khắc sâu vào nhãn cầu, nhấn mạnh sự sắc bén và thể hiện ý chí kiên định của David.

Bàn tay phải lớn, bên trong cầm những viên đá, làm cho những đường nét thanh lịch của cánh tay phải đột nhiên được gồng lên và ngưng tụ một lực tiềm tàng. Bức tượng này vì thế có cả sự ổn định vĩnh cửu và sức co dãn bên trong.

Vị trí đặt tương “David”

Khi đó nhiều người cho rằng, tượng David khổng lồ rõ ràng không còn phù hợp với phòng trưng bày trong nhà thờ hình vòm như dự kiến ban đầu, vì thế mà bức tượng không thể được đặt trong nhà thờ.

Vào ngày 25 tháng 1 năm 1504, chính phủ Cộng hòa đã triệu tập một ủy ban gồm các nghệ sĩ nổi tiếng nhất, gồm cả Leonardo da Vinci, để xác định vị trí đặt bức tượng “David”. Da Vinci và Sangallo chủ trương đặt nó ở hành lang Quảng trường lãnh chúa (Loggia dei Lanzi).

Nhưng với sự kiên trì thuyết phục của Michelangelo, tượng “David” cuối cùng đã được đưa vào đặt trước cửa Cung điện Vecchio (lúc đó là  tòa thị chính thành phố).

Công việc vận chuyển bức tượng được bắt đầu vào tối ngày 14 tháng 5 năm 1504, Tượng “David” đã đến được quảng trường bốn ngày sau đó. Vào ngày 8 tháng 9 cùng năm, lễ khai mạc chính thức đã được tổ chức. Thống đốc thành phố mới được bổ nhiệm – Sodrini – đã tôn vinh tượng “David” như một biểu tượng tinh thần mới của hệ thống cộng hòa Florence:

“David” đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ mà không sợ hãi, đánh bại kẻ thù bằng trí tuệ và bảo vệ quê hương. Cũng giống như người dân Florence phải đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh bao quanh, nhưng họ không sợ áp bức và đe dọa, cương quyết đấu tranh cho tự do, thiết lập nền cộng hòa.

Tượng “David” đứng trước Tòa thị chính Florence như một vị thần bảo hộ, tất nhiên mang ý nghĩa hết sức phi phàm.

(Còn tiếp)

Liêm
Quay về đầu
 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 179180181182>

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống



Trang này được hoàn thành trong 0.290 Giây.